Thủ thuật trong quảng cáo

thuthaut

Tạm bỏ qua các lý thuyết về ngôn ngữ quảng cáo hoặc nghệ thuật thị giác trong quảng cáo, hãy thử đi thẳng vào vài thủ thuật quảng cáo. Hãy khám phá cách nào để truyền thông điệp quảng cáo một cách hiệu quả nhất tới khách hàng mục tiêu

Thế giới quảng cáo ngày nay là quảng cáo mọi lúc mọi nơi, trong mọi môi trường, theo khái niệm “360-degree branding” (quảng cáo thương hiệu ở mọi góc độ). Từ các hình thức “lạc hậu” như việc rao trên đường phố, và giờ với cấp độ cao hơn các sản phẩm được quảng cáo dưới các dạng tờ rơi, các quảng cáo dán khắp đường, và thậm chí là có cả những áp phích lớn dành riêng giới thiệu cho sản phẩm được đặt ở trên các tòa nhà cao tầng nhằm thu hút sự chú ý của người đi đường, chưa kể tới nhiều hình thức “tinh vi” hơn trong thời đại phát triển ngày nay. Các hình thức này rất phổ biến ở các đô thị.


"Quảng cáo du kích”

Quảng cáo trá hình, với dân quảng cáo chuyên nghiệp, được gọi là “quảng cáo du kích” (guerrilla advertising). Như thế nào là “quảng cáo du kích”? Thử xem một ví dụ.

 

Trong một quán bar tại New York, người ta tò mò nghe một nhóm thanh niên cãi nhau ầm ĩ về một loại thức uống mới. Cuộc tranh luận thú vị đến mức nhiều người xung quanh bắt đầu kéo ghế đến ngồi cùng bàn với nhóm thanh niên trên. Qua câu chuyện, mới được biết rằng họ đang “cãi” nhau về món cocktail “Hennessy Martini” đang được bán ở quán này. Ắt hẳn bạn cũng sẽ là một người trong đám đông chú ý ấy, vô cùng tự nhiên, bạn đã được tiếp thị về sản phẩm nước uống này. Đó chính là “quảng cáo du kich” không bích chương, không truyền hình, các nhà quảng cáo đã khôn khéo đưa khách “vào tròng”.

 

Phương pháp này do Công ty quảng cáo New York Kirshenbaum Bond & Partners thực hiện lần đầu tiên vào giữa thập niên 1990 khi nhận hợp đồng quảng cáo cho hãng rượu cognac Hennessy. Giám đốc Công ty quảng cáo Kirshenbaum đã nghĩ ra màn thuê diễn viên, tung họ đến hầu hết quán bar lớn tại New York, kháo nhau về “một loại thức uống mới” để tạo dư luận. Và hiệu quả mà nó đạt được thì vô cùng bất ngờ vì người được quảng cáo lại hoàn toàn không biết mình đang được quảng cáo.

 

Đến nay, các kiểu quảng cáo như trên đã trở nên linh hoạt hơn rất nhiều, tùy theo tâm lý và nhu cầu của khách hàng mà nhà quảng cáo sử dụng cách thức riêng cho sản phảm tiếp thị, tất cả đều xoay quanh khái niệm “quảng cáo 360 độ”, là đưa thương hiệu mình đến người tiêu dùng chứ không đợi người tiêu dùng đến với mình.

 

Đúng như vậy, một hãng mỹ phẩm đã biết tận dụng cơ hội “chào hàng” theo kiểu “du kích”: mùa thu 2003, họ tung ra chiến dịch 45 triệu USD để quảng cáo nước hoa phái nam Crave bằng hình thức “du kích”; với cách thức xây logo Crave bằng cát tại một số bãi biển lớn ở Mỹ. Một cách quảng cáo vô cùng thông minh, một mặt đã thu hút sự chú ý của người tiêu dùng khi đến chơi ở các bãi biển này (nơi luôn có mật độ người tập trung cao mỗi ngày), mặt khác lại tiết kiệm được chi phí không phải đầu tư quá nhiều cho hình thức quảng cáo truyển thống (báo đài, áp phích).

 

Một số nhà xã hội học đã bắt đầu nghiên cứu tác động của “quảng cáo du kích” đối với xã hội và cùng lúc cũng xuất hiện nhiều ý kiến không đồng tình. Jeffrey Chester (giám đốc điều hành Trung tâm dân chủ kỹ thuật số) cho rằng hiện tượng quảng cáo du kích đang “tẩy não công chúng” và ngay cả một số người hoạt động trong ngành quảng cáo cũng cho rằng đó là hình thức lừa gạt.

 

Tuy nhiên, đây là xu hướng; và trong thực tế, kỹ thuật “quảng cáo du kích” (vài tài liệu khác gọi là “quảng cáo ăn theo” - embedded advertising) không hề giảm mà ngày càng tăng, với mức độ đa dạng khác nhau. Trong Advertising Today (một trong những quyển sách được đánh giá là cẩm nang của công nghiệp quảng cáo), tác giả Warren Berger cho biết Fusion 5 - chi nhánh công ty quảng cáo khổng lồ WPP Group - từng mời các ngôi sao như diễn viên Adam Sandler và ca sĩ Madonna chạy thử chiếc Ford Focus đời mới.

 

Với cách thức này dễ nhận thấy được mục đích của các nhà quảng cáo cũng như hãng sản xuất nhằm sử dụng hình ảnh các ngôi sao để quảng bá cho sản phẩm của công ty, do tâm lý các ngôi sao luôn được đám đông chú ý, và luôn được sự “copy” của đám đông yêu thích. Một cách khác cũng tương tự như trên, chính là các bộ trang phục hay trang sức mà các ngôi sao thường diện tại các liên hoan điện ảnh. Các công ty thời trang hay nhà làm trang sức đều mong chờ cơ hội này để các ngôi sao dùng những sản phẩm của họ. Một cách tự nhiên các sản phẩm này đã được quảng cáo đến công chúng khi chúng xuất hiện ở các thảm đỏ, tất nhiên,người đang quảng cáo cho các sản phẩm lúc này chính là những người đeo chúng. Điều mà các ngôi sao chưa từng chú ý! Lý do vì sao các sản phẩm này được gọi là “ăn theo”!

 

Trong bài viết về hình thức quảng cáo “ăn theo”, Washington Post cho biết thêm trong phim hành động The Italian Job tung ra hè 2003, cảnh nữ diễn viên Charlize Theron phóng chiếc Mini (tên thương hiệu) thật ra là màn quảng cáo trá hình mà nhà sản xuất BMW đã ký hợp đồng với Hãng phim Paramout (ngoài trường hợp này còn vô số ví dụ tương tự, viết rải rác trên nhiều báo khác).

 

Một biến thể nữa của “quảng cáo 360 độ” là “Infomercial” (từ chữ Information - thông tin và Commercial - quảng cáo thương mại) - một từ ngữ mỹ miều chỉ việc cung cấp thông tin sản phẩm bằng nhiều hình thức không thông qua quảng cáo truyền thống. Cách thức thực hiện chiếm đa số là thông qua các bài khảo sát, tư vấn tiêu dùng cũng như các lời khuyên từ các chuyên gia tư vấn (bác sỹ,nhà khoa học..) đó chính là “Infomercial”.

 

Biến thể “quảng cáo 360 độ” hiện nay là “Emmercial” (từ chữ Email - thư điện tử và Commercial), thường được biết đến với tên gọi spam, tức thư rác. Dù liên tục bị lên án và sắp sửa bị bài trừ bởi pháp luật, thư rác vẫn tiếp tục “xâm lăng” toàn cầu, đột nhập vào từng hộp thư điện tử khiến Internet tắc nghẽn và khiến máy tính của bạn tê liệt hàng giờ (do phải tải về hàng đống thư rác). Bên cạnh đó, không thể không nhắc tới các phương thức quảng cáo qua điện thoại hay fax, xảy ra ở vài nước phát triển. Theo Hiệp hội Tiếp thị trực tiếp (Mỹ), năm 2003 các công ty Mỹ đã chi 193 tỉ USD cho quảng cáo email, điện thoại và thư tín.


Chống quảng cáo

Một xu hướng chung giờ đây là sự phản cảm của người tiêu dùng đối với các quảng cáo. Sự tràn lan và không giới hạn dưới mọi hình thức đã khiến cho người tiêu dùng trở nên “ngán ngẩm” vì phải cùng lúc “tiêu thụ” một lượng thông tin về quá nhiều mặt hàng (có khi cùng một mặt hàng lại có muôn trùng nhãn hiệu). Điều này gây ra không ít phản đối của dư luận trong sự “độc chiếm” của các mẫu quảng cáo ngày càng cao, với tần số xuất hiện ngày càng dày trên mọi phương tiện trong cuộc sống người dân.

 

Nguyên đơn - RATP (Công quản xe buýt và xe điện ngầm Paris) cùng Tập đoàn quảng cáo Publicis cho biết với con số 74-86 triệu USD doanh thu hằng năm từ việc cho thuê không gian quảng cáo, RATP có thể sắm thêm 300 xe buýt mới và rằng nếu không còn nguồn thu từ quảng cáo thì giá vé xe buýt sẽ tăng ít nhất 5%.

 

Trong thực tế, dân Pháp dường như bị quảng cáo tấn công khá thô bạo. Nhà triết học Vincent Cespedes, từng viết sách về ảnh hưởng quảng cáo nơi giới trẻ, cho biết trung bình một người Paris bị “tấn công” bởi 2.500 mẩu quảng cáo mỗi ngày. Vấn đề ở chỗ nội dung và hình thức trình bày của các quảng cáo này hầu như không được kiểm soát như ở các nước Châu Âu khác, với sự lạm dụng các hình ảnh của phụ nữ trong trang phục “mát mẻ” dường như có thể bắt gặp khắp mọi nơi, gây không nhỏ đến tâm lý và sự phát triển nhận thức của các tầng lớp xã hội, nhất là thanh thiếu niên mới lớn.
“Một trong những học sinh của tôi kể rằng ngày nào đó anh ta có thể hình dung rằng tất cả phụ nữ da trắng đều biến thành gái giang hồ, bởi đơn giản họ có thể ngủ với bạn chỉ vì một hũ yaourt” - Vincent Cespedes kể, để nhắc lại thực trạng quảng cáo lạm dụng hình ảnh phụ nữ - đồ vật (la femme - objet) đã “lì lợm” tồn tại từ 40 năm qua.

Theo vietceo