Jeffrey Robert Immelt: Uy quyền trước những cơn sóng dữ

Nhìn một anh sinh viên 22 tuổi mới tốt nghiệp đang thực tập tại Procter&Gamble, chẳng ai ngờ rằng hơn 20 năm sau, Jeff Immelt sẽ trở thành Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành (CEO) tập đoàn khổng lồ nhất nước Mỹ - General Electric (GE). Được báo chí gọi tên “ông chủ đầy quyền lực của tập đoàn GE”, xếp thức tám trong danh sách “25 doanh nhân quyền lực nhất thế giới” của tạp chí Fortune 2007.

 

Chính thức trở thành thành viên của “đại gia đình” General Electric từ năm 1982, từng nắm giữ nhiều chức vụ quản lý toàn cầu trong những ngành hàng khác nhau và đến tháng 9.2001, Jeff Immelt chính thức trở thành Chủ tịch kiêm CEO – gánh vác trách nhiệm lèo lái con tàu GE vĩ đại. Con đường nói ra nghe thật hoàn hảo, người ta tưởng chừng như Immelt hẳn là một nhân viên xuất sắc, dẫn đầu công ty với những con số tăng trưởng vượt bậc, nên vị trí ông có được là điều hiển nhiên. Mấy ai biết rằng, vị CEO này cũng từng mắc sai lầm, bị cấp trên nhắc nhở và không hài lòng. Vậy điều gì giúp ông “vững vàng” tại GE và trở thành một “thủ lĩnh” đầy uy quyền?

 

Đứng lên từ vấp ngã

Năm 1994 có lẽ là năm “ấn tượng” nhất đối với Jeff Immelt, Phó Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc GE Plastics tại Mỹ lúc bấy giờ. Đó là thời điểm giá vật liệu thô tăng cao, nhưng công ty lại bị vướng mắc bởi những hợp đồng ký giá cố định với khách hàng. Kết quả là thay vì đạt con số tăng trưởng 20% lợi nhuận như mục tiêu của công ty, thì bộ phận của Immelt chỉ đạt 7%, giá trị mất đi tương đương với số tiền 50 triệu USD.


Tại cuộc họp ban lãnh đạo hàng năm của GE vào tháng 1.1995 tại Boca Raton, Florida, Immelt cố tình đến buổi ăn tối muộn và về phòng nghỉ sớm. Mục đích của ông là tránh mặt ông chủ Jack Welch, người được mệnh danh là “CEO thế kỷ”, sợ bị phàn nàn về kết quả kinh doanh kém của mình. Nhưng vào ngày cuối cùng của cuộc họp, Immelt bất chợt thấy ai đó đặt tay lên vai mình khi ông đang đi vội tới thang máy để về phòng. Đó chính là Welch, “Jeff, tôi là fan hâm mộ cuồng nhiệt nhất của anh, nhưng năm vừa rồi anh có kết quả tệ nhất công ty”. – Welch nói rất lạnh lùng và nghiêm nghị. “Đấy sẽ là năm tệ nhất nhé, vì tôi tin anh có thể làm tốt hơn. Nhưng nếu anh không thể thì thôi sẽ không giữ anh lại”. Immelt trả lời sếp: “Nếu kết quả không được như mong đợi thì ông cũng không cần sa thải tôi, vì tôi sẽ tự xin nghỉ”.

 

Hồi tưởng lại khoảng thời gian đó, Immelt chia sẽ “Đó quả thật là thời gian khó khăn nhất trong sự nghiệp của tôi. Mặc dù có khi tôi gần như bị đuổi việc, tôi cũng không có ý định bỏ cuộc để xin nghỉ. Tôi biết vấn đề là lỗi của mình và không muốn làm ảnh hưởng đến tinh thần nhân viên”. Ông cũng nói thêm “Trải qua một thất bại khiến bạn tự tin hơn. Thất bại là bài học quý giá, nhưng hãy cố gắng thất bại ở mức tối thiểu”. Nếu trong tay mình là một thứ gì nặng nề và sắp đổi thì chỉ cần lơi tay một chút, mọi thứ sẽ dễ dàng đổ vỡ, còn nếu cứ nắm giữa hoài có khi mình sẽ bị kéo đổ theo. Vấn đề quan trọng là bạn đủ mạnh và biết cách để níu nó đứng dậy. Immelt là người tin mình có khả năng đủ mạnh để “kéo” bộ phận mình kinh doanh tốt hơn. Và “Người duy nhất tin tưởng tôi có tương lại tươi sáng với GE lúc bấy giờ chính là bản thân tôi”, ông nói. Chính ông cũng đã thuyết phục sếp mình tin là ông có thể làm được.

 

Tất nhiên, câu chuyện này có kết quả đẹp như cổ tích. Immelt “chuộc lỗi” với công ty bằng những năm kinh doanh tăng trưởng đều đặn và phần thưởng dành cho ông là việc tăng chức vào năm 1997, trở thành Chủ tịch kiêm CEO bộ phận GE Medical Systems. Ba năm sau đó, ông đứng ngay vị trí sếp cũ của mình là Jack Welch khi mới 45 tuổi.

 

Khẳng định “thương hiệu” từ khó khăn

Jeffrey Robert Immelt

Ngày sinh: 19.2.1956

Cử nhân ngành Toán Ứng dụng – Đại học Dartmouth năm 1978.

Cử nhân Quản trị Kinh doanh - Đại học Havard năm 1982.

Từng giữ vị trí Phó Chủ tịch kiêm Giám đốc nhiều ngành hàng trên toàn cầu tại GE từ 1982.

Năm 2001, trở thành Chủ tịch kiêm CEO.

Jeff Immelt còn là Chủ tịch Hội đồng Doanh nghiệp Mỹ.

Là thành viên trong Ban Giám đốc Cục Dự trữ Liên bang New York.

Jeff Immelt nhận được thông báo giữ vị trí Chủ tịch kiêm CEO của GE vào ngày 7.9.2001, đó là ngày thứ Sáu trong tuần. Immelt nhớ lại “Tôi đã có một ngày bình yên trong cương vị CEO – ngày 10.9.2001. Một ngày sau đó vụ khủng bố kinh hoàng đã xảy ra”. Chắc vẫn chưa ai quên thảm hoạ với Trung tâm Thương Mại Thế Giới vào năm đó, hậu quả ảnh hưởng đến GE là tổn thất hơn 600 triệu USD cho ngành kinh doanh bảo hiểm, ngành sản xuất động cơ máy bay bị đình trê mọi hoạt động ngay lập tức, hai nhân viên bị thiệt mạng. Không chỉ vậy, thiếp theo đó là bệnh than hoành hành, sự sụp đổ của Tập đoàn Enron cùng những tai tiến về hệ thống kế toán tại Tyco International khiến các nhà đầu tư không còn tin tưởng các tổng công ty tại Mỹ. Cổ phiếu của GE liên tục được bán ra thị trường. Immelt nói “Khoảng thời gian sau ngày 11.9.2001 đến suốt năm 2002, thế giới như đang nổ tung đối với chúng tôi. Tôi chưa bao giờ lo ngại về tương lai của công ty, nhưng lúc đó cũng phải tự nói với mình” Chúa ơi, tiếp theo là vụ gì nữa?”. Mặc dù vậy, ông vẫn luôn giữ thái độ lạc quan. “Chúng ta có thể làm được bất cứ điều gì miễn là còn quyết tâm và tự tin”. Immelt công khai minh bạch nhiều hoạt động và thông tin của công ty hơn để lấy lại niềm tin của các nhà đầu tư. Ông cũng buộc phải cắt giảm nhân sự, một phần nhằm thu hẹp chi phí, phần khác thôi thúc những nhân viên còn lại làm việc tốt hơn. Đồng thời đưa ra chương trình “Six sigma”, cho phép nhà quản lý đếm được số lỗi trong quá trình phục vụ khách hàng và làm sao để tiến dần đến giới hạn “không lỗi”.


Nỗi lực của Immelt được bù đắp bằng những kết quả khả quan hơn. Tuy vậy, nhiều người vẫn cho rằng ông còn đang bị cái bóng của Jack Welch che phủ. Sự thật là mặc dù tiếp thu và học hỏi nhiều bài học từ Welch, Immelt vẫn có phong cách làm việc của riêng mình. Và nếu so sánh thì có nhiều điểm trái ngược với phong cách của sếp cũ. Điều đầu tiên Immelt ghi nhớ Welch đã nói khi ông nhận chức CEO: “Kinh doanh như một cuộc đưa đường dài, không phải chạy nước rút”. Ông giải thích: “Bạn nên lên kế hoạch, bám sát nó, điều chỉnh nó theo hoàn cảnh và mỗi ngày thức dậy đều làm việc nỗ lực”. Đó chính là thái độ làm việc cho mục tiêu lâu dài chứ không ngắn hạn. Một bài học khác từ Welch là “Khi quản lý GE, công việc của anh là tập hợp được ý tưởng của mọi người và lan rộng nó ra toàn công ty”. Quả thực, nếu chỉ có vị CEO tự tin là chưa đủ mà ông ta phải truyền nó đến từng nhân viên của mình và cả tập thể thì họ mới cùng nhau gặt hái được những thành công. Chiến lược xây dựng công ty cũng phải được bắt nguồn từ chính những nhân viên trong công ty.

 

Điểm khác biệt về phong cách làm việc khiến người ta thấy rõ GE đang trong “kỷ nguyên của Jeff Immelt” chứ không còn của Jack Welch là thái độ đối với công việc và nhân viên. Với Welch, sự nghiêm khắc và nguyên tắc là những gì ông áp dụng khi đối diện với nhân viên. Công ty đạt được hiệu quả trong môi trường làm việc căng thẳng, mỗi người luôn trong trạng thái tâm lý là sếp mình đang đứng ngay sau lưng đốc thúc họ làm việc. Với Welch, công việc là trên hết, chỉ công việc, công việc và công việc. Trái lại, Immelt được nhân viên nhận xét là một ông chủ thân thiện nhưng vẫn đầy uy quyền. Ông quan tâm tới kết quả hơn là quá trình bạn làm nó như thế nào. Từ đó, nhân viên biết cách tự ý thức mình, không còn vị sếp nào đứng sau đốc thúc, nhắc nhở mà “ông ta” ở ngay trong họ, bản thân họ phải học cách trở thành sếp của mình. Cách Immelt tiếp xúc với nhân viên khiến họ cảm thấy mình đang được trò chuyện với một người bạn thân, cũng là người sẵn sàng chia sẽ giúp họ gỡ rối trong công việc. Immelt trả lời về cách lãnh đạo nhân viên “Ai cũng thích chiến thắng. Nếu nhân viên của bạn nghĩ họ đang được cung cấp năng lực để thắng và đang đi chung đường với những người chiến thắng, tức là bạn đã đưa được họ vào cuộc chơi. Những ai muốn xây dựng công ty và thích làm việc với những người xung quanh sẽ ở lại với chúng tôi. Công ty chỉ mất đi những người làm việc vì tiền hoặc luôn khao khát quyền lực”. Và Immelt đã khẳng định được “thương hiệu” của mình khi thay đổi được văn hoá về môi trường làm việc tại GE, vẫn cường độ làm việc cao độ nhưng trong một bầu không khí thoải mái.

 

Đến bây giờ thì không còn ai nghi ngờ về tài năng lãnh đạo của Jeff Immelt, người mang lại doanh thu hơn 100 tỷ USD và một “thương hiệu có sức cạnh tranh lớn nhất thế giới” cho Tập đoàn GE, mà người ta vẫn gọi là “Gã khổng lồ trong ngành công nghiệp Mỹ”.

 

Luôn sẵn sàng với những cơn sóng mới

Hiện nay, tình hình tài chính thế giới nói chung và tại Mỹ nói riêng đang trong sự biến động. Không đứng ngoài cuộc, GE cũng phần nào bị ảnh hưởng, nhất là bộ phận GE Capital. Công ty này dự định thu hẹp quy mô hoạt động của cơ sở tài chính, bao gồm việc bán các bất động sản trị giá trên 10 tỉ USD. Tuy vậy, Immelt vẫn tự tin rằng “GE đang hoạt động tốt trong một môi trường khó khăn”, sản xuất các thiết bị công nghiệp năng đang chiếm từ 10% đến 15% mức tăng trưởng lợi nhuận của công ty. Giá cổ phiếu của GE tăng khoảng 3% giữa phiên giao dịch ngày 25.9.2008 tại thị trường chứng khoáng New York. Ngoài ra, trong tháng 10 vừa rồi, uy tín của GE có phần được nâng cáo khi tỉ phú Warren Buffet - được tạp chí Forbes đánh giá là người giàu thứ hai trên thế giới với tài sản ước tính khoảng 50 tỉ USD. Ông Buffet cho biết mình vừa là một người bạn của GE, vừa là một “fan” hâm mộ vị CEO của tập đoàn này. Hơn nữa, một điều ai cũng phải thừa nhận là GE được xếp hạng tín dụng ở bậc AAA, cao nhất và hoàn hảo nhất. Vị trí này chỉ có sáu công ty ở Mỹ xứng đáng được nhận. Có thế nói đây là thành công của “gã khổng lồ” GE nói chung và của người “thủ lĩnh” nói riêng khi tập đoàn vẫn giữ được vị trí vũng vàng giữa những chấn động của thế giới.

 

Và chắc rằng khi một CEO đã dày dạn kinh nghiệm trước những cơn sóng lớn như Jeff Immelt sẽ đủ sức lèo lái con tàu GE qua khỏi giai đoạn khó khăn này và còn gặt hái nhiều thành công trong tương lai.

 

Nhiều người thành công có sự góp phần của yếu tố may mắn hoặc thời cơ những với Jeff Immelt, ông khẳng định thương hiệu của mình ngay chính trong những thời điểm không thuận lợi. Một trong những bí quyết là chưa khi nào ông giảm bớt sự tự tin về năng lực bản thân và niềm lạc quan về tương lại phía trước: “Tôi luôn tin tưởng rằng tương lại sẽ tốt đẹp hơn quá khứ”.

Theo Tạp chí Marketing