Nguyễn Tuấn Quỳnh: từ giã thương trường

Chủ tịch HHĐQT kiêm TGĐ công ty cổ phần nhiên liệu Sài Gòn, phó chủ tịch hội Doanh nhân trẻ TP.HCM, anh đã lùi lại như một dạng bán quy ẩn, náu mình trong lý tưởng chia sẻ, truyền đạt kinh nghiệm cho lớp đàn em...

nguyễn tuấn quỳnh

Ở tuổi 40, anh lại quyết định bỏ thương trường để sống cho chính mình, làm điều mà anh cho là thú vị nhất: đi, nghĩ, viết, và giảng dạy? Phải chăng do thấm thía với những mặt trái của kinh doanh?

Tôi đang dành nhiều thời gian để chia sẻ với các bạn trẻ, sinh viên về khởi nghiệp, lập dự án kinh doanh, huy động vốn… vì tôi nghĩ rằng việc giảng dạy, chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm là một công việc mang lại những giá trị cụ thể. Chứ không phải bỏ thương trường vì thấm thía với mặt trái của kinh doanh.

Trước đó, khi điều hành doanh nghiệp, anh coi trọng điều gì nhất để có thể trở thành một “idol” như anh tâm sự?

Ở đó tôi luôn cân nhắc giữ cân bằng giữa ba nhóm “lợi ích”: cổ đông, nhân viên và các bên khác có liên quan (Nhà Nước, khách hàng, nhà cung cấp, ngân hàng…) Tôi rất chú trọng việc chăm sóc đội ngũ nhân viên vì họ chính là người tạo ra lợi thế cạnh tranh cũng như lợi nhuận và sự phát triển bền vững cho doanh nghiệp… Để trở thành linh hồn của công ty, CEO cần quản trị công ty một cách minh bạch, có hiệu quả và thật sự quan tâm đến đời sống vật chất và tinh thần của nhân viên.

Cách điều hành kinh doanh của tôi có chút khác biệt, tôi muốn công ty trở thành một tổ chức học hỏi nên tôi lập thư viện, tặng sách cho nhân viên và dành ngân sách đáng kể cho hoạt động đào tạo… Kinh doanh và nghề giáo không có gì mâu thuẫn ở đây vì làm nghề nào cũng cần có cái tâm, sự năng động và sáng tạo. Kiếm tiền không xấu và đó là động lực tốt để doanh nhân phát huy hết năng lực của mình.

Một người rất sợ mất lòng người khác như anh có bao giờ tranh cãi quyết liệt với cấp trên vì cái đúng?

Tôi tự nhận mình thuộc típ người dĩ hoà vi quý! Trao đổi hay tranh cãi là không phải để chứng minh mình đúng mà là thuyết phục người khác đồng thuận với ý kiến của mình. Trong những trường hợp có bất đồng mà không thuyết phục được, tôi sẽ chấp hành theo nguyên tắc: cấp dưới phục tùng ý kiến chỉ đạo của cấp trên.

Trong suốt những năm tháng học tập và “bươn chải”, có bao giờ anh bị rơi vào thế bị động, phải trả giá rất nhiều để giữ được sự tự do, tự tại?

Nhiều lần rơi vào thế bị động khi mình không phải là người quyết định cuối cùng, những khi như vậy, tôi đều đưa ra cho mình những lựa chọn và chủ động quyết định lựa chọn của mình. Tôi chưa phải trả giá để giữ được sự tự do vì tôi luôn yêu thích những công việc mà mình chọn để làm.

Phải chăng vì thế anh viết Sống ở thế chủ động? Theo anh, đó có phải là điểm yếu nhất của những người trẻ hôm nay?

Điểm yếu nhất của đa số các bạn trẻ hiện nay là nóng vội, muốn làm giàu nhanh nhưng lại không chịu học hỏi, hoàn thiện bản thân và không sẵn lòng “cho” trước.

Anh từng cho rằng thành công hay thất bại nằm ở hai chữ “tôi muốn!”, vậy có bao giờ anh nghĩ đến “người khác muốn?”

Tôi mong muốn mình và những người bạn sẽ bắt đầu ngày mới bằng thái độ tích cực thông qua status mà tôi chia sẻ.
Gia đình tôi sống cùng với cha mẹ. Vì vậy, tôi vẫn thường xuyên trao đổi với cha mẹ và lắng nghe những mong muốn của họ. Các “công chúa” của tôi cũng là những người bạn thân của tôi và các bạn này hiểu và thông cảm với công việc của ba.

Tôi tâm niệm: tôi chỉ có thể thành công khi giúp cho những người xung quanh mình thành công. Vì vậy, tôi quan tâm đến những điều “người khác muốn”. Nếu như, những điều người khác muốn là chính đáng và phù hợp, tôi đều cố gắng thực hiện.

Trở thành triệu phú khi còn rất trẻ, lúc ấy anh nghĩ gì? Anh đã tiêu những đồng tiền của mình như thế nào cho có ý nghĩa nhất?

Thật ra, 1 triệu USD lúc đó cũng không phải là quá lớn, với tôi, nó có ý nghĩa là giúp tôi tự tin, tin vào năng lực làm việc của mình, tin rằng mình có thể làm ra nhiều tiền. Tiền mà tôi kiếm được hiện nay, bên cạnh những sinh hoạt bình thường, tôi dùng để đầu tư, đóng góp cho các hoạt động thiện nguyện và đi du lịch.

Hành trình của một chàng trai 40 tuổi đã giúp anh ngộ ra điều gì về chân thân?

Ngộ ra rằng kiếp người là phù du, tôi không là gì cả, chỉ là hạt cát trong sa mạc mênh mông, cho nên đừng tự huyễn hoặc mình hay tự ti mà hãy sống tự nhiên và có ích. Tôi đề cao sự chia sẻ và chân thành.

Viết và giảng dạy mang lại cho anh niềm hứng khởi như thế nào? Cuốn sách nào đã thay đổi cuộc đời anh? Người thầy nào anh cho là quý giá nhất? Anh đã học được gì từ đó?

Tôi viết như một sự trải lòng và tự sự với chính mình. Tôi dạy như một sự chia sẻ và cám ơn cuộc đời vì những gì mình may mắn có được. Cuốn sách có ảnh hưởng lớn đến cuộc đời tôi khi tôi là một chú bé 13 tuổi, đó là Đắc nhân tâm.

Tôi có nhiều người thầy đã yêu thương, dạy dỗ, chỉ bảo tôi. Người thầy mà tôi cho là quý giá nhất chính là cô giáo chủ nhiệm lớp 3 của tôi. Cô đã chọn tôi làm lớp trưởng khi tôi chỉ là một học sinh bình thường và hơi nhút nhát. Chính cú hích này đã giúp tôi phải nỗ lực học tập, gương mẫu, tích cực tham gia các hoạt động xã hội và trở thành một người lãnh đạo. Bài học tôi rút ra được là mỗi người đều có những năng lực tiềm ẩn. Người lãnh đạo giỏi là người biết nhìn ra, giao quyền và giúp họ phát huy hết năng lực vốn có.

Cách để anh có thể làm giàu có cho tâm hồn mình mỗi ngày, và truyền cảm xúc tích cực ấy đến mọi người mỗi buổi sáng trên Facebook?

Tôi nhận ra rằng cách bạn bắt đầu một ngày mới sẽ ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của bạn. Với nhiều bạn trẻ trong đó có tôi, mỗi khi mở mắt dậy là với tay lấy điện thoại xem tin tức và vào Facebook. Vì vậy, tôi mong muốn mình và những người bạn sẽ bắt đầu ngày mới bằng thái độ tích cực thông qua status mà tôi chia sẻ.

Tôi đọc nhiều, hay quan sát, chiêm nghiệm và thích viết lách nên những status “chào ngày mới” luôn lạc quan và chia sẻ được chút ít những giá trị sống mà tôi tâm đắc.

Điều gì giúp anh biết tiến, biết lùi, biết dừng, biết vừa, biết đủ… trong thời buổi mà tất cả đang chạy đua với tốc độ chóng mặt này?

Tôi nghiệm ra rằng, với tôi bây giờ, quan trọng nhất là sự bình an. Vì vậy, tôi sẽ luôn cân nhắc khi làm một điều gì đó có giúp mình bình an hơn hay không. Nếu câu trả lời là không thì tôi không làm!

Kim Yến thực hiện – Hoàng Tường họa chân dung

Theo TGTT