Nhà vô địch và chiến lược "100% và phục hồi"

dan-1DanO’Brien là nhà vô địch Thế vận hội 1996.Dù cho lĩnh vực hoạt động của anh là thể thao, không phải công việc kinh doanh, nhưng các nhà điều hành doanh nghiệp có thể tìm thấy sự tương đồng giữa hai lĩnh vực này qua những chiến lược cạnh tranh của DanO’Brien.

Dan O’brien là một trong những vận động viên điền kinh thành công nhất thế giới. Vào năm 1996, anh giành huy chương vàng cho nước Mỹ trong nội dung điền kinh 10 môn tại Thế vận hội mùa Hè ở Atlanta, Georgia.

Trong cuộc phỏng vấn với Allen Webb của McKinsey, O’Brien mô tả cách thức tập luyện cần thiết để xây dựng các kỹ năng trong 10 nội dung khác nhau cũng như các chiến lược thi đấu đã đưa anh đến thành công.

*  Anh đã làm gì để trở thành một vận động viên đa kỹ năng? Điều đó thay đổi phương thức tập luyện và suy nghĩ của anh như thế nào?

- Điền kinh 10 môn phối hợp luôn luôn đáng sợ, khối lượng các bài tập mà bạn phải thực hiện và sau đó là những cuộc đấu căng thẳng. Điều đó làm nhiều người sợ hãi.

Nó sẽ đòi hỏi rất nhiều thời gian, sự lặp lại, và các bài tập kỹ năng. Tôi phải luôn đẩy bản thân đến các giới hạn mà bản thân chưa từng chạm đến trước đây.

Bạn chỉ thực sự hòa nhập vào bộ môn này khi bạn hoàn toàn làm quen với ý nghĩ rằng bạn sẵn sàng đến một nơi nào đó mà rất nhiều người không sẵn sàng đến.

Sự mài dũa phía sau hậu trường, ngày qua ngày, cho những tưởng thưởng nhỏ nhoi hay không gì cả, hay chỉ là một cảm giác chiến thắng thực sự. Bạn đang thực hiện nó vì chính mình, hơn là cho bất cứ người nào khác hay vì sự tưởng thưởng, tiền bạc.

* Anh có thể mô tả kỹ hơn quá trình trở thành một vận động viên điền kinh 10 môn chuyên nghiệp của mình không?

- Tôi đã yêu thích các cuộc thi đấu tại thế vận hội từ khi còn trẻ. Năm 1980, khi đội tuyển hockey của Mỹ giành được tấm huy chương vàng, tôi nhảy tưng tưng trên chiếc trường kỷ và nói “Tôi sẽ trở thành một vận động viên Olympic”. Và đó chính là lúc mà giấc mơ của tôi được sinh ra.

Sau đó, khi tôi đang ở trường trung học, tôi đã là một vận động viên điền kinh. Một huấn luyên viên tên Larry Hunt từ phía nam Oregon, nơi tôi lớn lên, đề nghị tôi thử sức với điền kinh 10 môn. Ông ấy rất có kinh nghiệm trong việc phát hiện Bruce Jenner và các vận động viên điền kinh 10 môn khác.

Tôi đã không thực sự hào hứng lắm với điền kinh 10 môn. Đó là 2 ngày dài đằng đẵng. Có rất nhiều thử thách khó khăn, nhưng tôi đã hoàn thành tốt.

Khi tôi vào trường đại học, huấn luyên viên đại học cho rằng tôi có thể là một nhà điền kinh 10 môn vĩ đại. Nhưng tôi vẫn không muốn đi theo con đường này, vì những khó khăn của nó.

Tôi đã muốn chạy vượt rào và nhảy xa và chỉ tham gia nội dung đơn. Cho đến khi gặp Jackie Joyner-Kersee tôi mới nhận ra rằng chỉ một người đặc biệt mới có thể làm được điều này. Tôi tự nghĩ, “Tôi biết, tôi muốn trở thành người như thế. Tôi muốn trở thành Bruce Jenner tiếp theo”.

Vào thời khắc đó, khi tôi quyết định, tôi chỉ mới 22 tuổi. Và tôi nhận ra rằng nếu như tôi tham gia điền kinh 10 môn, tôi không thể có tư tưởng “Ta sẽ thử nó”, mà tôi phải nhảy vào cuộc với toàn bộ sức lực và khả năng của mình.

* Anh đã đầu tư thời gian vào những lĩnh vực mà anh thực sự giỏi để làm nổi bật sự khác biệt của mình, hay tập luyện chăm chỉ hơn trong những lĩnh vực mà anh gặp khó khăn?

- Bạn thường dành phần lớn thời gian của bạn để cải thiện những điểm yếu của bản thân. Khi tôi bắt đầu, có rất nhiều thứ phải học.

Tôi không có một nền tảng tuyệt vời trong các nội dung quăng, ném. Với những sự chỉ dẫn hợp lý, tôi đã có thể thấm nhuần những gì được học và kết hợp với những gì mà huấn luyện viên chỉ dạy tôi.

Điền kinh 10 môn là một loài quái thú to lớn. Và thực tế là bạn phải luôn luôn sẵn sàng trong điều kiện tốt nhất. Bạn tập luyện cho nội dung khó nhất, mà theo tôi đó là 400 mét.

Tôi trở thành một chuyên gia chạy 400 mét. Tôi đã chạy trong nhiều cuộc chạy tiếp sức. Tôi cũng tham gia những sự kiện chạy mở khi tôi có thể.

Điều thú vị về các mùa giải điền kinh là bạn tập luyện cả tuần, và sau đó bạn thi đấu vào cuối tuần. Vì thế bạn tập luyện cả năm dài cho những sự kiện lớn - giải vô địch NCAA, Giải vô địch Mỹ, những giải tiền Olympics....

Tập luyện, kiểm tra, tập luyện, kiểm tra, tập luyện, kiểm tra, tập luyện, kiểm tra. Đó là quá trình tiếp diễn liên tục.

Việc luyện tập không bao giờ làm bạn xuống phong độ. Đôi khi việc tập luyện kéo dài, nhưng bạn biết bạn có một bài kiểm tra sắp tới đây thôi. Tôi nghĩ rằng đó là điều đã luôn làm cho tôi hào hứng.

* Anh nói rằng phải có một tâm thế chấp nhận đâm đầu vào để làm điều này. Liệu cũng có một bài tập đặc biệt dành cho tâm trí?


- Chắc chắn rồi. Thời gian gần như trôi tuột đi đối với một vận động viên điền kinh 10 môn. Bản phải tập luyện vào giữa trưa, chỉ về nhà khi đã hoàn thành bài tập, là người đầu tiên bắt đầu và cũng là người cuối cùng rời đi...

Khi tôi đạt mức luyện tập cao nhất, tôi thậm chí còn không biết liệu tôi có thể nói hôm nay là thứ mấy. Tất cả những gì tôi biết là tôi sẽ tập trong 3 ngày liền và hôm sau được nghỉ 1 ngày.

Và thế là nó hình thành một vòng tròn: 2 ngày làm việc và 1 ngày nghỉ, 4 ngày làm việc và 1 ngày nghỉ, 3 ngày làm việc và 1 ngày nghỉ. Đó là cách tôi sống cuộc sống của mình.

Tôi buộc phải yêu quy trình đó. Bạn buộc phải yêu “công việc” của bạn. Vì bạn càng muốn giành tấm huy chương vàng bao nhiêu thì bạn càng giành nhiều thời gian tập luyện bấy nhiêu. Và tốt hơn là bạn nên thích nó.

Bí quyết đối với tôi, là chấp nhận rằng thời gian không tồn tại. Bạn đang làm việc với một mục đích để đạt được sự thi đấu hoàn hảo - chứ không phải là vì một kết quả hay thành quả.

* Anh có luôn luôn thực hiện cả 10 nội dung trong một vòng quy trình tập luyện?


- Cách mà chúng tôi nhìn nhận về điền kinh 10 môn là bạn là một người tung hứng.

Khi mới bắt đầu, bạn có thể tung hứng 3 quả banh. Mỗi trái đại diện cho một nội dung. Sau một thời gian, bạn học các tung hứng 3 quả banh rất chắc chắn.

Vấn đề đặt ra là làm cách nào có thể tung hứng cả 10 quả banh cùng lúc? Phần lớn, bạn có thể tung hứng 6, 7, 8 nội dung. Nhưng để đạt được 9 hay 10 nội dung dung là rất khó khăn.

Một khi có thể thực hiện được điều đó bạn đã trở thành một nhà tung hứng bậc thầy - một bậc thầy về điền kinh 10 môn. Và vì thế chúng tôi tập luyện cho điền kinh 10 môn một cách tổng thể. Tôi thực hiện tất cả 10 nội dung trong một giai đoạn tập luyện.

* Anh có nhớ những khoảnh khắc khi mà anh phát hiện một thứ gì đó mới mẻ? Khoảnh khắc khi anh cảm thấy nó bắt đầu vào guồng?

- Ví dụ như ném lao. Cho đến cuối những năm tuổi 20 tôi mới nhận ra cách ném lao đúng. Và một khi tôi đã nhận ra điều đó, tôi ném lao rất, rất tốt.

Tôi nhớ lại giai đoạn mà tôi chỉ xem các vận động viên thi đấu một nội dung – những nhà ném lao – ném và ném và ném và ném. Tôi có thể bắt chước phong cách và kỹ thuật của nhiều người. Tôi bắt chước họ theo mọi cách: tư thế cơ thể và vị trí, cả những tiếng la lớn và những điều tương tự.

Tôi nhớ khi tôi 27 tuổi, tôi có một kỳ nghỉ cuối tuần với 2 ngày nghỉ, và tôi chỉ nghĩ về ném lao. Và trong lần tập luyện sau tôi bắt đầu ném tốt hơn.

Huấn luyện viên Sloan, Rick Sloan tại trường Đại học bang Washington đã rất ngạc nhiên: “Chúa ơi, chuyện gì đã xảy ra vậy?”. Tôi trả lời rằng “Tôi không biết. Chỉ là tôi đã nghĩ rất nhiều về nó”.

Và khi tôi nói “nghĩ về nó”, có nghĩa là ngay cả khi tôi đang đi dạo quanh thị trấn, làm việc lặt vặt, đi mua sắm hay nấu ăn. Tôi đã hoàn thiện rất nhiều trong suy nghĩ của mình trước khi tôi tiếp tục lần tiếp theo, và tôi đã có thể thực hiện nó.

* Anh có chiến lược thi đấu nào không? Dốc toàn lực vào mọi thứ hay làm theo nhịp độ và cố gắng để tiết kiệm sức ở một vài thứ để dồn toàn lực vào những thứ khác?

- Tập luyện điền kinh 10 môn tự thân nó đã là một cuộc đấu về triết lý tập luyện. Kết quả cho ra là một vận động viên vĩ đại.

Chiến lược của tôi luôn luôn là 100%. Chúng tôi luyện tập để làm việc và phục hồi, làm việc và phục hồi. Không có lý do nào để không đưa 100% sức lực vào điền kinh 10 môn.

Đứng dậy, nhảy thật cao. Thư giãn. Đứng dậy, ném một trái tạ. Thư giãn... Chiến lược của tôi là "nỗ lực 100% và phục hồi".

Tôi nghĩ bài học tuyệt vời nhất mà tôi học được là cách thử thách bản thân mỗi ngày. Bạn phải luôn luôn thử thách giới hạn. Bài tập ngày hôm nay sẽ nặng hơn bài tập của hôm qua. Bài tập ngày mai nặng hơn bài tập ngày hôm nay. Luôn luôn là như vậy.

Và tôi nghĩ đó là bài học tuyệt vời nhất mà tôi đã học được từ trước đến giờ: thử thách bản thân mỗi ngày.

P.V (theo nhuongquyenvietnam.com)