Ngay cả đến bây giờ khi không còn làm việc với họ nữa, tôi vẫn cảm thấy tự hào khi có ai đó nhắc đến những đồng đội cũ của mình ở Shell.
Tôi có một đội ngũ mà từ chuyên môn gọi là virtual team. Về mặt tổ chức thì cũng không khác gì mấy so với các đội ngũ khác, chúng tôi cùng làm việc với nhau để đạt một mục tiêu chung, cũng được giao chỉ tiêu, kiểm điểm công tác và nhận xét kết quả, đánh giá xếp hạng thi đua.... Chúng tôi cũng có chính sách báo cáo tháng và họp giao ban hàng tháng.
Điểm khác lớn nhất so với các đội ngũ bình thường khác là chúng tôi mỗi người ngồi một nơi, người gần nhất cũng phải cách người kia hơn hai ngàn cây số, không gặp mặt nhau thường xuyên hàng ngày. Chúng tôi chỉ họp cả nhóm mỗi khi có việc cần phải ngồi lại để thảo luận chung, và thường những dịp như thế thì không nhiều trong một năm.
Về mặt văn hóa, cả nam lẫn nữ, cả nhóm có đến năm tín ngưỡng khác nhau và chỉ có hai người có cùng sắc tộc! Về mặt chuyên môn, chúng tôi xuất thân từ những lĩnh vực chuyên môn rất khác nhau. Nói chung là một nhóm rất là D&I (diversity & inclusiveness).
Đến đây bạn có thể tưởng tượng ra những thách thức của việc quản lý, điều hành một nhóm như vậy. Làm sao mà những người khác chủng tộc, khác tín ngưỡng, khác văn hóa, khác chuyên môn có thể gạt qua những điểm khác biệt để cùng hợp tác làm việc với nhau vì mục tiêu chung. Đó chính là điều mà tôi đánh giá cao và lấy làm tự hào về những đồng đội cũ của mình.

Người có thâm niên cao nhất trong nhóm, có lẽ là Sangsuwan Prasert. Prasert, Thailand Marketing Manager, là người Thái, làm việc cho Shell Thailand trước khi tôi gia nhập Tập Đoàn Shell. Prasert có kiến thức và kinh nghiệm chuyên môn rất tốt. Tôi còn nhớ những năm đầu tiên tôi mới vào nghề, Prasert là một trong những người đã hướng dẫn tôi về kiến thức sản phẩm. Trong những năm đầu, chúng tôi là "đối thủ cạnh tranh" của nhau mỗi khi có những sự kiện thi đua giữa các quốc gia trong vùng với nhau.

Prasert (người mang kiếng trắng) đã làm marketing từ lúc tôi chưa vào Shell - hình chụp năm 1994
Năm 2002, chúng tôi cùng đi dự khảo sát trình độ chuyên môn về marketing chung một lần tại Singapore. Sau đó tôi trở thành cấp trên của Prasert. Prasert dường như không lấy làm buồn vì việc tôi trở thành cấp trên của mình, trong công việc, Prasert tỏ ra rất tôn trọng cấp trên và chúng tôi đã hợp tác với nhau rất tốt, ngoài công việc chúng tôi coi nhau như là anh em bạn bè.

Prasert tại Diễn Đàn Đường Bộ Thế Giới (International Road Forum) 2005.
Trong những năm làm việc với Prasert, có lẽ thành quả cao nhất mà chúng tôi đạt được là sự tiến bộ ở các phân khúc
thị trường B2B cao cấp mà điểm nhấn là công trình sân bay quốc tế mới của Bangkok, sân bay Phnompenh, sân bay Siem Reap, quan hệ với khách hàng cũng đã được cải thiện một cách đáng kể.

Prasert và Đỗ Hòa trên công trường xây dựng sân bay Quốc Tế Suvarnabuhmi Bangkok năm 2005.
Trên thị trường B2C, chúng tôi cũng đã thành công trong việc duy trì vị trí đứng đầu thị trường sản phẩm chống thấm với hiệu quả lợi nhuận cao hơn những năm trước.
Người thứ hai mà tôi muốn nhắc đến là De Castro Crispino, Philippines Marketing Manager, Cris là người Philippines, gốc là dân kỹ thuật nhưng rất có năng khiếu sáng tạo và yêu thích marketing, và đó là li do Cris xin chuyển sang làm việc dưới tôi.

Dzu (Malaysia), Glenn (Singapore) và Cris (Philippines - mang ba lô)
Đầu năm 2005, nhận thấy thị trường hai nước Philippines và Malaysia đã chuyển sang giai đoạn trưởng thành và các sản phẩm đã không còn nhiều khác biệt, tôi đã tổ chức một workshop huấn luyện về xây dựng gói giải pháp khách hàng (CVP Development) nhằm thảo luận tìm ra giải pháp tạo ra sự khác biệt và tìm kiếm lợi thế cạnh tranh. Workshop đầu tiên được tổ chức với Team Malaysia ở Kuala Lumpur và workshop thứ hai tổ chức tại một khu resort ở Laguna (gần Manila) với Team Philippines. Cũng trong năm ấy, Cris đề xuất một sáng kiến - Instapave.
Instapave la một gói giải pháp bao gồm nhiều sản phẩm và dịch vụ khác nhau được tổ chức nhằm mang lại lợi ích cho khách hàng đáp ứng một nhu cầu chưa được đáp ứng của thị trường. Gói giải pháp nầy đã được khách hàng hoan nghênh và đã mở ra một thị trường đầy tiềm năng cho Shell. Sáng kiến nầy đã gây ra một tiếng vang khá lớn trong Shell, thu hút sự chú ý của lãnh đạo tập đoàn và sau đó được lấy làm sáng kiến được nghiên cứu để nhân rộng ở cấp toàn cầu.

Cris (áo đỏ) và Team Philippines của mình
Cris chính là người đã phong cho tôi danh hiệu "marketing guru của Shell ở khu vực phía Đông", danh hiệu nầy Cris phong cho tôi khi chưa về làm dưới quyền của tôi.

Cris nhận giải thưởng một trong các chương trình thi đua.
Sau nầy khi hay tin tôi rời khỏi Shell, Cris đã viết cho tôi: "I wish to thank you for the time & experience you have brought to us. I think that of all the people in Shell I have learned from you the most, especially about the theories in marketing. Even if we did not agree on a lot of things, I have the highest respect for you because you are not afraid of speaking your views even with ..., etc. That is something I try to copy in my everyday life, to say what I have in mind." (Dịch: "Tôi muốn cảm ơn anh về thời gian và những kinh nghiệm mà anh đã mang lại cho chúng tôi. Tôi nghĩ rằng trong số những người mà tôi biết ở trong Shell, tôi đã học ở ông nhiều nhất, đặc biệt là về marketing. Cho dù có khi chúng ta có những bất đồng, tôi dành cho anh một sự kính trọng cao nhất, vì anh đã dám nói ra điều mình nghĩ... Đó là điều mà tôi cố gắng bắt chước trong cuộc sống của mình, nói ra điều mình suy nghĩ.")
(còn tiếp)


.jpg)